Bài giảng Tiếng Việt 4 (Tập đọc) - Bài: Quê ngoại - Phạm Thị Kim Oanh
Bạn đang xem tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 4 (Tập đọc) - Bài: Quê ngoại - Phạm Thị Kim Oanh", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
File đính kèm:
bai_giang_tieng_viet_4_tap_doc_bai_que_ngoai_pham_thi_kim_oa.pptx
Nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 4 (Tập đọc) - Bài: Quê ngoại - Phạm Thị Kim Oanh
- Thứ ngày tháng năm GV: PHẠM THỊ KIM OANH
- Khi nghĩ về quê nội hoặc quê ngoại của mình, em thường nhớ tới điều gì? Chia sẻ với các bạn một vài kỉ niệm của em về nơi đó.
- Tranh vẽ gì?
- - Đọc đúng từ ngữ, câu, đoạn và toàn bộ câu chuyện Quê ngoại. - Biết đọc diễn cảm thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trong câu chuyện; biết ngắt, nghỉ hơi sau dấu câu. - Nhận biết được đặc điểm của nhân vật thể hiện qua các từ ngữ, các câu trong bài đọc. - Nhận biết được ý chính của mỗi đoạn trong bài. - Hiểu điều tác giả muốn nói qua câu chuyện: Chúng ta ai ai cũng có quê hương. Những kỉ niệm về quê hương bao giờ cũng rất đẹp. Đặc biệt khi ta đi xa thì nỗi nhớ quê hương càng da diết.
- Làng Chùa là quê ngoại của Ki-a. Ki-a không bao giờ hình dung ra quê ngoại như vậy. Những ngôi nhà nhỏ bình yên, cánh đồng lúa rộng lớn, dòng sông Đáy dài vô tận, những ao hồ nở đầy hoa sen. Có một điều Ki-a không thể nào quên là ai ở đó cũng tươi cười và yêu quý em. Mẹ của Ki-a kể khi mẹ còn nhỏ, cứ vào dịp nghỉ hè là mẹ lại được ông ngoại đưa ra đê thả diều, lấy lá dứa dại làm những chiếc chong chóng và những chiếc kèn thổi vang trên mặt đê trong những chiều mùa hạ. Sau chuyến thăm quê ngoại trở về nước Mỹ, Ki-a cảm thấy mình thật giàu có vì có thêm một quê hương. Em kể cho các bạn biết mình vừa có một chuyến đi rất xa để đến một ngôi làng ở Việt Nam. Ngôi làng đó là quê ngoại của em đấy. Thi thoảng trong giấc ngủ, Ki-a lại mơ thấy mình đang ở quê ngoại. Tỉnh giấc, Ki-a chỉ muốn ngủ tiếp để lại nhìn thấy quê ngoại trong giấc mơ, được gặp những người làng Chùa, được ngắm cánh đồng, dòng sông và dãy núi tím xa. Thế mà có lúc thấy Ki-a tỉnh giấc trong đêm, mẹ không biết em vừa mơ về quê ngoại, lại bảo: “Cún con ngủ đi chứ!”. Những lúc như thế, Ki-a tự hỏi: “Mẹ có mơ về quê ngoại như mình không nhỉ?”. Và chỉ vừa đặt câu hỏi trong đầu thì Ki-a đã ngủ thiếp đi cho tới tận sáng hôm sau. (Theo Nguyễn Quang Thiều)
- Đoạn 1: Từ đầu đến yêu quý em. Đoạn 2: Tiếp theo cho đến chiều mùa hạ Đoạn 3: Tiếp theo cho đến quê ngoại của em đấy. Đoạn 4: Đoạn còn lại.
- làng Chùa cánh đồng lúa rộng lớn lấy lá dứa dại làm những chiếc chong chóng ngôi làng
- Có một điều/ Ki -a không thể nào quên/ là/ ai ở đó/ cũng tươi cười và yêu quý em//
- vô tận Tưởng như không bao giờ hết được.
- 1. Ki-a sống ở đâu và quê ngoại của Ki-a ở đâu? Ki – a sống ở Mỹ. Quê ngoại của Ki – a là làng Chùa ở Việt nam
- 2. Những hình ảnh nào trong bài cho thấy quê ngoại của Ki-a rất đẹp? Những hình ảnh nói lên vẻ đẹp quê ngoại của Ki – a: những ngôi nhà nhỏ bình yên, cánh đồng lúa rộng lớn, dòng sông Đáy dài vô tận, ao hồ nở đầy hoa sen, dãy núi tím xa,...
- 3. Ki-a được mẹ kể cho nghe những kỉ niệm nào về tuổi thơ ở làng Chùa? Những kỉ niệm tuổi thơ của mẹ: mùa hè mẹ được ông ngaoị đưa ra đê thả diều, lấy lá dứa dại làm chong chóng và kèn thổi vang trên mặt đê.
- 4. Ki-a thường mơ thấy những gì về quê ngoại? Những giấc mơ đó nói lên điều gì về tình cảm của Ki-a với quê hương? Ki – a thường mơ thấy được gặp những người làng Chùa, được ngắm cánh đồng, dòng sông và dãy núi tím xa. Những giấc mơ đó nói lên tình yêu và nỗi nhớ quê da diết của Ki – a.
- 5. Câu chuyện “Quê ngoại” gợi cho em cảm nghĩ gì về tình cảm của mỗi người đối với quê hương? Câu chuyện “Quê ngoại" gợi cho em cảm nghĩ tình cảm của mỗi người đối với quê hương là tình cảm rất thiêng liêng, cao quý. Tình cảm ấy không cần ai dạy, không cần tạo dựng cũng có sẵn trong mỗi người dân Việt Nam chúng ta.
- Bài đọc nói về nỗi nhớ của bạn Ki-a đối với quê hương làng Chùa – một vùng đất rất đẹp, rất nên thơ. Qua đó, tác giả muốn nói với chúng ta rằng: Ai cũng có quê hương. Những kỉ niệm về quê hương bao giờ cũng rất đẹp. Đặc biệt, khi ta đi xa thì nỗi nhớ quê hương càng da diết

